Đón bình minh ở hang Rái và trekking núi Chúa

Nhiều năm trước, cứ nhắc Ninh Thuận là người ta nghĩ đến vùng cát trắng nghèo đầy nắng và gió… Đến hiện tại, vùng đất này đã thay đổi diện mạo để đón hàng triệu khách quốc tế mỗi năm. Ninh Thuận đang khai thác bền vững cảnh quan thiên nhiên, những di tích với hàng ngàn năm tuổi… mà tạo hóa và lịch sử đồng lòng ban tặng.

Đi xe lửa đến “trek” núi Chúa

Trekking đang là xu hướng của giới trẻ. Từng đến Fanxipang chưa có cáp treo, Bạch Mộc Lương Tử rồi Tà Năng – Phan Dũng, chúng tôi tính “trek” một địa danh mới, rồi chọn núi Chúa ở Ninh Thuận vì sự mới mẻ của vùng đất này.

Hăm hở lên đường vào một buổi tối khi Sài Gòn đang đổ mưa bằng xe lửa. Chỉ riêng chọn đi bằng cách nào cũng khiến chúng tôi tốn khá nhiều thời gian vì cách nào cũng… thuận lợi và đầy ưu điểm. Có ý kiến đi bằng xe đò giường nằm “ngủ một giấc nhè nhẹ là tới Phan Rang – Tháp Chàm”. Có người nói đi bằng xe hai bánh, mệt đâu nghỉ đó, chừng vài tiếng là tới nơi bởi quốc lộ 1 chạy băng băng. Vài em gái rụt rè “đi máy bay, tới sân bay quốc tế Cam Ranh, đón xe chừng 60 km là tới Phan Rang- Tháp Chàm”. Là người dịch chuyển nhiều với các loại phương tiện, từ xe hai bánh, xe 4 bánh, xe đò và cả máy bay nhưng chưa lần nào đến Phan Rang bằng xe lửa nên tôi đề ra là thử loại “xe” này! Cả bọn ồ lên, có dịp dập dềnh trên những thanh ray…

Chúng tôi chọn chuyến tàu lúc 20g30.

Ra khỏi Sài Gòn là xe lửa tăng tốc. Lùi lũi trong bóng đêm. Chỉ sau vài tiếng, tôi nhận ra cánh đồng muối Cà Ná nổi tiếng cả nước của Ninh Thuận trong tầm mắt…

Ngày thứ nhất. Cả nhóm xuống tàu ở ga Tháp Chàm vào 4 giờ sáng. Ăn tô cháo gà nóng hổi, đoàn lên xe để kịp đón bình minh ở hang Rái trước khi bắt đầu trekking núi Chúa. Bác tài cười: “Cách Phan Rang 35 cây số là đến hang Rái. Đường bây giờ “chạy ngon”, 40 phút là tới”. Bác tài nói chẳng sai. Con đường êm như ru… Những vườn nho, đặc sản nổi tiếng của xứ Ninh Thuận loang loáng qua cửa kính. Có nhiều đoạn chạy ven biển, chỉ thấy phía “chân biển” một vệt xanh mờ mờ…

Khi đến Trung tâm Bảo tồn Núi Chúa cũng là lúc màu xanh trời đậm nét hơn. Leo một đoạn dốc 300 mét là nhìn thấy biển và những vách đá lô nhô. Mặt trời vẫn chưa lên, cả nhóm nghỉ chân đợi bình minh đang dần ló rạng… Chưa bao giờ thấy cảnh về biển đẹp như vậy. Những tia nắng đầu ngày chiếu vào vách đá, tạo nên những quầng sáng lung linh khi có đợt sóng kéo vào.

8 giờ, chuyến khám phá bắt đầu. Từ chân núi Chúa, chúng tôi bắt đầu leo bằng những bậc thang được xây bằng đá có chiều dài chừng 6km. Không “ngàn thước lên cao ngàn thước xuống” như nhiều lần trekking trước đây, núi Chúa thoai thoải… mà lên. Chừng 5 giờ chiều đã thấy lạnh, cả đoàn dựng trại ở độ cao 800 mét.

Ngày thứ hai. 8 giờ sáng, cả nhóm lên đỉnh núi Chúa. Nhân viên khu bảo tồn chỉ vào những cây cổ thụ cách chừng 300m đang lao xao: “Đó là voọc!”. Chừng 11 giờ, tới đỉnh Cô Tuy cao 1.040m. Đây là đỉnh cao nhất của núi Chúa. Chụp những tấm hình kỷ niệm, ngắm đã mắt cảnh sắc rồi đoàn xuống núi.

7 giờ tối, thành viên cuối cùng về tới chỗ đón. Ai cũng vui vì hoàn thành chuyến trekking ở một địa danh đầy mới mẻ.

Nếu đủ sức hãy thử một lần trekking núi Chúa.

Vòng quanh một Phan Rang – Tháp Chàm thật mới

Ngày thứ 3 của chuyến đi, Phan Rang – Tháp Chàm đón chúng tôi bằng nắng dịu. Nhớ gần 20 năm trước, làng biển Tri Thủy (Ninh Chữ) nơi tôi sinh ra, nghèo như bao làng biển miền Trung với những chiếc ghe nhàu nát, những ô ruộng muối nhỏ xíu. Từ Phan Rang về biển Ninh Chữ gập ghềnh cát trắng, có những đoạn chạy ngang qua ruộng lúa…, chỉ cần yếu tay lái là lọt xuống ruộng.

Còn bây giờ, Phan Rang đã khác. Quốc lộ 1 đã được nắn thành con đường tránh bên ngoài thành phố Phan Rang (được nâng cấp năm 2007). Những khu phố mới mọc lên. Con đường xưa từ Phan Rang về biển Ninh Chữ đã xây mới, 6 làn xe. Dọc biển, những quần thể nghỉ dưỡng dành cho khách du lịch đã giăng kín.

Mang theo hân hoan vì một Phan Rang – Tháp Chàm thay da đổi thịt, buổi chiều cả nhóm rủ lên tháp cổ Poklong Garai. Con đường lên ga Tháp Chàm giờ đã trải nhựa phẳng lì. Leo khoảng 1.000 bậc thang, cả nhóm trầm lắng cảm nhận hồn cốt của di tích. Mưa nắng làm tháp cổ phai theo thời gian nhưng là “báu vật văn hóa” của mảnh đất này nên Poklong Garai được chăm chút. Đến Ninh Thuận mà không ghé thăm tháp cổ Poklong Garai, hẳn là thiếu sót quá lớn…

Trời ngả về chiều. Cả nhóm quay về thành phố, sắp xếp đồ để còn lên lại ga Tháp Chàm. Đi chuyến 20 giờ, vẫn kịp một bữa cơm gà luộc và kho theo vị miền Trung, ăn mà không biết ngán…


admin
Liên hệ nhanh 0933447159

Những bài viết liên quan

Bạn có biết địa danh Ninh Chữ, Vĩnh Hy thuộc tỉnh nào?

Đã có lần bạn nghe kể về vịnh biển thơ mộng...

Cùng chuyên mục

Điều gì thu hút khách du lịch nườm nượp đổ về Phố biển Phan Rang

Hơi thở dấu ấn bản địa đặc sắc với...

Ninh Thuận – Đâu là nét tạo nên sự khác biệt để bứt phá?

Ấn tượng tiểu Tây Á bên bờ biển Đông Trọng...

Stay in touch!

Follow our Instagram


Liên hệ nhanh 0792241181